<p>Một buổi s&aacute;ng thức dậy băn khoăn nghe tiếng chim rất lạ. Mỗi một nụ cười &aacute;nh mắt bước ch&acirc;n đi cũng dường như thay đổi. L&ograve;ng dạt d&agrave;o những cảm x&uacute;c kh&oacute; tả v&agrave; nghĩ đến điều g&igrave; cũng thấy như m&igrave;nh đ&atilde; hiểu biết rất nhiều hơn. &Ocirc; hay m&igrave;nh đ&atilde; lớn!<br />N&agrave;y người bạn trẻ! C&aacute;ch đ&acirc;y hơn hai mươi năm t&ocirc;i cũng đ&atilde; c&oacute; một buổi s&aacute;ng như thế hay n&oacute;i đ&uacute;ng hơn l&agrave; tương tự như thế. V&agrave; v&igrave; thế t&ocirc;i c&oacute; thể hiểu được phần n&agrave;o những g&igrave; m&agrave; bạn đang cảm nhận. Buổi s&aacute;ng của bạn c&oacute; thể đến sau kỳ thi tốt nghiệp hoặc sau ng&agrave;y nhận giấy b&aacute;o v&agrave;o đại học hay cũng c&oacute; thể l&agrave; v&igrave; mới h&ocirc;m qua đ&acirc;y th&ocirc;i bạn vừa tự m&igrave;nh ho&agrave;n tất được một c&ocirc;ng việc n&agrave;o đ&oacute; &ldquo;v&ocirc; c&ugrave;ng quan trọng&rdquo;...<br />V&acirc;ng mỗi ch&uacute;ng ta đều trải qua một khoảng giao thời giữa tuổi thơ v&agrave; sự trưởng th&agrave;nh. C&oacute; thể bạn vẫn c&ograve;n &iacute;t nhiều băn khoăn tiếc rẻ những ng&agrave;y v&ocirc; tư của tuổi ấu thơ với những c&acirc;u n&oacute;i tiếng cười được tu&ocirc;n ra kh&ocirc;ng cần phải đắn đo c&acirc;n nhắc... Nhưng bạn cũng đầy n&ocirc;n nao h&aacute;o hức trong t&acirc;m trạng muốn dấn th&acirc;n v&agrave;o những điều chưa biết muốn tự m&igrave;nh kh&aacute;m ph&aacute; cả thế giới đang trải ra trước mắt c&aacute;i thế giới m&agrave; từ trước đến nay bạn lu&ocirc;n bị ngăn cấm kh&ocirc;ng được bước ch&acirc;n v&agrave;o chỉ v&igrave; chẳng c&oacute; ai chịu xem bạn l&agrave; &ldquo;người lớn&rdquo; cả!<br />Thế rồi cuối c&ugrave;ng bạn cũng đ&atilde; trưởng th&agrave;nh! Cuối c&ugrave;ng bạn cũng đ&atilde; được mời gọi bước ch&acirc;n v&agrave;o &ldquo;thế giới của người lớn&rdquo;! N&agrave;y người bạn trẻ t&ocirc;i v&agrave; bạn c&oacute; thể đều giống nhau ở ngưỡng cửa n&agrave;y nhưng vẫn c&oacute; những kh&aacute;c biệt nhất định về những g&igrave; m&agrave; ch&uacute;ng ta mang theo trong cuộc dấn th&acirc;n của m&igrave;nh. Hơn thế nữa thế giới cũng đ&atilde; đổi thay nhiều sau hai ba mươi năm... V&agrave; c&agrave;ng kh&aacute;c lạ biết bao so với một hai thế kỷ trước đ&acirc;y cho đến so với thuở ban sơ m&agrave; d&acirc;n tộc ta đang gầy dựng v&agrave; h&igrave;nh th&agrave;nh một nền văn h&oacute;a Đại Việt...<br />Nhưng tất cả kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; qua đi m&agrave; kh&ocirc;ng để lại những &acirc;m vang nhất định. T&ocirc;i nhớ l&agrave; đ&atilde; nhận được rất nhiều từ những người đi trước nhiều đến nỗi bản th&acirc;n t&ocirc;i cũng chưa bao giờ thử l&agrave;m c&ocirc;ng việc đo đếm xem m&igrave;nh đ&atilde; nhận được những g&igrave;. Mặc d&ugrave; vậy trong mỗi &yacute; tưởng lời n&oacute;i hay việc l&agrave;m của m&igrave;nh t&ocirc;i lu&ocirc;n cảm nhận được dấu ấn của những thế hệ cha anh cho đến những bậc tiền bối của d&acirc;n tộc từ mu&ocirc;n đời trước... Kh&ocirc;ng c&oacute; những vốn liếng qu&yacute; gi&aacute; ấy t&ocirc;i tự thấy m&igrave;nh sẽ chẳng l&agrave; g&igrave; cả thậm ch&iacute; sẽ chẳng c&oacute; ch&uacute;t gi&aacute; trị n&agrave;o đ&aacute;ng để tự nhắc đến m&igrave;nh.<br />&nbsp;</p>