<p>Mọi nhà thơ đều có một khởi điểm. Với Phạm Vũ khởi điểm ấy là <em>Yêu Yêu</em> - một tập thơ của tuổi trẻ nơi tình yêu không chỉ là cảm xúc mà là một phép màu vừa ngây thơ vừa dữ dội.</p><p>Những năm 1970 ở châu Âu khi quê hương còn xa và tương lai còn mờ thi sĩ trẻ ấy đã bắt đầu hành trình đi tìm chính mình bằng con đường của thi ca.</p><p>Trong <em>Yêu Yêu</em> ta thấy một Paris phảng phất mùi mưa và khói thuốc; thấy một chàng sinh viên du học vừa biết yêu vừa biết cô đơn.</p><p>Nhưng điều kỳ diệu là: trong từng bài tình yêu và quê hương quấn lấy nhau như hai sợi khói cùng bay.</p><p>Khi ông viết Sông Meuse buồn lặng lẽ lững lờ trôi / Parc d'Avroy chiếc lá cuối cùng rơi đó không chỉ là cảnh tình mà là nỗi niềm của một người Việt đang tập thở trong không khí xa lạ.</p><p>Yêu trong nghĩa đầu tiên của Phạm Vũ là yêu bằng tim - như một đứa trẻ lần đầu được chạm vào ánh sáng.</p><p>Yêu để sống. Yêu để quên đi thân phận lạc xứ.</p><p>Và chính từ đó hành trình thơ của ông bắt đầu - như hạt giống gieo xuống đất lạnh đợi một mùa xuân của nội tâm.</p><p>Nếu <em>Yêu Yêu</em> là cơn say của tuổi trẻ thì <em>Giấc Mộng Đời</em> là cơn tỉnh nửa chừng của người đã nếm vị đời.</p><p>Ở phần này thơ Phạm Vũ mở rộng tầm nhìn - không chỉ có tình yêu đôi lứa mà là tình với nhân sinh.</p><p>Những câu thơ lục bát trải dài mang nhịp điệu của dòng sông - vừa trôi vừa soi vừa hỏi.</p><p>Tựa đề Giấc Mộng Đời nghe như một nghịch lý: đời là thực mộng là hư. Nhưng trong tâm thi sĩ hai nẻo ấy vốn chẳng tách rời.</p><p>Sống với ông là đang nằm mộng.</p><p>Làm thơ là cách tỉnh dậy giữa giấc mộng ấy.</p><p>Trong cơn mộng dài ấy người ta yêu đau khóc rồi lại mỉm cười.</p><p>Và Phạm Vũ giữa khói mây Paris đã bắt đầu cười được - nụ cườ</p>